Ly Cà Phê và Điếu Thuốc Lá
Ly Cà Phê và Điếu Thuốc Lá
Không ít phút sau.
Em ấy đã quay lại.
Ly cà phê lạnh được đặt lên bàn.
Không có hơi nóng, không có mùi thơm bốc lên rõ rệt như những ly cà phê pha bằng bột được làm tại nhà máy.
Chỉ có một màu nâu sẵm, yên tĩnh, như thể mọi thứ đã được giữ lại từ rất lâu trước.
Tôi nhấp thử một ngụm.
Không gắt. Vị đắng cũng không ập đến ngay như những ly cà phê tôi từng uống vào buổi sáng.
“Quả thật không gắt như em nói.”
Ẻm cười nhẹ.
“Phải không? hehe”
Điếu thuốc lá được đặt bên cạnh ly cà phê. Có vẻ là thuốc lá tự cuốn.
Tôi cầm nó lên, ngậm giữa đôi môi rồi theo thói quen đưa tay tìm bật lửa.
Nhưng túi áo trống không.
Chắc là để quên ở nhà rồi.
Thấy vậy, ẻm hơi nghiêng người về phía tôi.
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị kéo gần.
Mắt chạm mắt.
Tôi đứng hình.
Không phải vì ẻm đang quá gần tôi.
Mà vì ánh mắt ấy.
Nó dịu dàng đến lạ, như đang cất giấu một câu chuyện mà tôi không cách nào đọc được.
Đôi môi khẽ ánh lên dưới ánh đèn vàng, mang một màu sắc mơ hồ đến mức tôi không thể gọi tên.
Hương tóc thoang thoảng hoà cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt lướt qua đầu mũi.
Trong khoảnh khắc tôi còn đang ngẩn người.
Điếu thuốc còn đỏ lửa trên môi ẻm khẽ chạm vào điếu thuốc của tôi.
Tàn lửa lập tức bén sang.
Em ấy lùi lại, nở một nụ cười tinh nghịch.
“Phục vụ thêm cho chị đấy”
Khói khẽ thoát ra từ môi tôi, hòa cùng bản nhạc Jazz vừa được đổi đĩa.
Tim tôi đập, rồi lại đập.
Không nhanh cũng không chậm.
Nhưng lại đủ to để nghe.
Như thể cả quán cà phê bỗng lặng đi.
Tôi không rõ đây là cảm giác gì.
Bây giờ tôi chỉ biết rằng, điếu thuốc này thật sự rất ngon.
Bình luận