Bé Nhân Viên
Bé Nhân Viên
“Xin chào quý khách.”
Tôi hơi giật mình, có lẽ vì vừa rời khỏi sự ồn ào của một ngày làm việc kéo dài.
“Chào…” tôi đáp.
“Chị đi một mình ạ?”
“Chị đi một mình.”
“Chị dùng tại chỗ hay mang đi ạ?”
“Ở đây.”
“Chị ngồi bàn trống bên kia nhé, sẽ có nhân viên ra hỗ trợ sau ạ.”
“Ừm, cám ơn.”
Có lẽ vì mệt mỏi do vừa tăng ca, hoặc có thể vì tôi vốn không giỏi bắt chuyện với người lạ. Giọng nói của tôi luôn dừng lại ở mức vừa đủ để nghe và cũng vừa đủ để không gây chú ý.
Theo lời nhân viên, tôi ngồi vào một bàn trống ở gốc quán.
Không lâu sau, tôi nghe tiếng bước chân vọng lại từ phía sau quầy.
Tôi nhìn lên.
Một cô gái bước ra.
Mái tóc nâu vàng phản chiếu ánh đèn thành những vệt màu ấm áp. Ẻm vừa đi vừa ngân nga theo giai điệu Jazz đang phát trong quán, bộ dạng thảnh thơi như thể chẳng có gì trên đời đáng để bận tâm. Trên môi ẻm là một điếu thuốc đang cháy dở.
Một làn khói mỏng lững lờ trôi qua đầu mũi tôi, mang theo mùi hương dịu nhẹ của lá thuốc. Không nồng gắt như những loại thuốc lá tôi từng ngửi qua, nó phảng phất hương chua thanh cùng vị ngọt rất nhạt, để lại cảm giác thư thái khó tả.
“Chị dùng gì ạ.”
“À… ”
Phải mất một nhịp tôi mới nhận ra ẻm đang hỏi mình.
“Em có giới thiệu gì không?”
Ẻm đưa tay lấy điếu thuốc khỏi miệng.
“Nếu chị vừa tan làm thì em nghĩ Cold Brew sẽ hợp với chị đấy ạ. Nhất là sau những hôm tăng ca.”
Ẻm đặt một ngón tay lên cằm như đang suy nghĩ.
“Loại này được ủ lạnh trong thời gian dài nên vị của nó khá dịu. Không phải kiểu vừa uống vào là vị đắng ập tới ngay đâu ạ.”
Đôi mắt ẻm sáng lên.
“À, cái em thích nhất là hậu vị của nó. Nó để lại cảm giác rất thanh và nhẹ. Kiểu như sau khi uống xong, hương cà phê vẫn còn vương vấn lại một chút ấy.”
Ẻm cười khượng.
“Em diễn tả không giỏi lắm… Nhưng mỗi lần mệt mỏi, em lại chỉ muốn có một ly Cold Brew thật mát trong tay thôi.” nói rồi ẻm đưa lại điếu thuốc lên miệng
Dài ghê…
Tôi chỉ muốn uống chứ không muốn nghe thuyết trình, cơ mà không hiểu sao tôi lại cảm thấy thích thú.
Có lẽ là vì bé nhân viên rất đam mê với lời giải thích hoặc cũng có lẽ là tôi muốn nghe ai đó nói chuyện với tôi.
“Thế lấy cho chị một ly Cold Brew nhé.”
“Và cho chị điếu thuốc em đang hút luôn.” tôi nói thêm
“Ể… chị muốn điếu thuốc trên miệng em á?”
“Ể…?”
Hình như tôi vừa nói gì đó gây hiểu lầm.
Ẻm cười và nói tiếp.
“Haha, em đùa chị thôi. Một ly Cold Brew và một điếu Golden Virginia?”
Tôi không trả lời ngay.
Không hiểu vì sao.
“Ừm”
Trước giờ tôi chưa từng nghe đến cái tên Golden Virginia.
Tôi cũng chẳng biết nó khác gì mấy điếu thuốc tôi thường mua ở cửa hàng tạp hoá sau những ngày tăng ca mệt mỏi.
Ít nhất là cho đến khi làn khói ấy bay vào mũi tôi.
Bình luận