Những Ngày Không Thành Tiếng

Cà phê, thuốc là và những điều chưa thành lời

Những Ngày Không Thành Tiếng

Hai ngày sau.

Vẫn là khung giờ đó, sau tăng ca.

Tôi lại ghé quán cà phê đêm.

Vẫn là chỗ ngồi cũ.

Vẫn là bé nhân viên đó.

Vẫn là ly cà phê Cold Brew.

Vẫn là điếu Golden Virginia.

Nhưng điều khác biệt là người ngồi đối diện tôi.

Có vẻ là do hôm nay vắng khách, nên ẻm có thời gian để trò chuyện.

Chúng tôi nói về những điều rất bình thường. Những chuyện chẳng quan trọng đến mức phải kể cho ai nghe.

Tôi vốn không giỏi bắt chuyện với người lạ.

Chuyện đó tôi biết rõ hơn ai hết.

Vậy mà khi ngồi trước mặt ẻm, lời nói lại tự nhiên tuôn ra.

Thật kỳ lạ.

Bỗng tôi hỏi.

“Sao em lại làm ở giờ này?”

Ẻm xoay xoay chiếc bật lửa trong tay.

“Tiền trọ.”

Sau đó ẻm cười.

“Làm giờ này lương cao hơn nhiều.”

“Ít nhất là đủ để em chưa bị chủ nhà đuổi.”

Ẻm ngẩng đầu nhìn quanh quán.

“Với lại, giờ này yên tĩnh hơn.”

Tôi cũng gật đầu đồng ý.

“Còn chị thì sao?”

“Sao lại làm tới giờ này?”

Tôi giật mình khi mình bị hỏi lại.

“À thì…”

“Tăng ca ấy mà, cái công ty khốn nạn với ông sếp chỉ quan tâm tiền của ổng.”

“Làm việc cực khổ vậy, chị không định nghỉ à?”

“Chị cũng muốn lắm chứ.”

“Nhưng giờ nghỉ ngang một cái là khó kiếm việc lắm.”

“Giữ được tới giờ này cũng xem như may rồi.”

“Cũng đúng.”

Chúng tôi nói, rồi lại nói.

Cho tới khi đến giờ tôi phải về.

“Trễ rồi, chị về đây.”

“Vâng, chị đi cẩn thận.”

“Cám ơn, chào em.”

Ngày hôm sau tôi ghé.

Vừa ngồi xuống.

“Một Cold Brew và một điếu Golden Virginia đúng không ạ?”

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

”…”

“Em nhớ mà.” Ẻm cười

Rồi vài ngày sau tôi ghé.

Lần này lại quên bật lửa.

Ẻm thấy liền ném bật lửa của ẻm qua.

“Nhớ trả lại cho em nhé.”

Rồi ngày hôm sau, do hôm đó tăng ca rất trễ.

Quán đã đóng cửa khi tôi tới.

Thấy em vẫn còn ngồi ở băng ghế trước quán.

Tôi tới hỏi.

“Chưa về à?”

“Em định về, ngồi nghĩ hút điếu thuốc tí thôi.”

“Còn chị thì sao? Hôm nay ghé trễ nhỉ”

“Tăng ca.”

Tôi chỉ nói thế.

Ẻm đưa tôi điếu thuốc trong túi.

Tôi nhận lấy điếu thuốc.

Châm lửa.

Một làn khói trắng chậm rãi tan vào màn đêm.

Không ai nói gì thêm.

Chỉ có tiếng xe cộ xa xa và ánh đèn đường vàng nhạt.

Khi tôi nhận ra, điếu thuốc trên tay đã cháy gần hết


Những ngày sau đó cứ thế trôi qua.

Tôi tan làm.

Ghé quán cà phê đêm.

Ngồi ở chỗ cũ.

Uống ly Cold Brew quen thuộc.

Trò chuyện cùng ẻm đôi ba câu.

Rồi lại về nhà.

Chẳng biết từ lúc nào, điều đó đã trở thành một phần trong cuộc sống thường ngày của tôi.


Vài ngày sau.

Vẫn là khung giờ đó.

Tôi lại ghé quán cà phê đêm ấy.

Vẫn là chỗ ngồi cũ.

Vẫn là bé nhân viên đó.

Vẫn là ly cà phê Cold Brew.

Vẫn là điếu Golden Virginia.

Hôm nay quán đông hơn một chút.

Nên phải đợi một lúc sau chúng tôi mới có thời gian trò chuyện.

Cuộc trò chuyện diễn ra như mọi khi.

Vẫn là những câu chuyện phiếm, những câu chuyện nhỏ nhặt.

Nhưng hôm nay nó kết thúc nhanh hơn.

Có lẽ vì hôm nay quán đông khách, nên chúng tôi có ít thời gian hơn.

Hoặc cũng có thể là vì tôi chẳng để ý đến thời gian nữa.

Chỉ mới nói được vài câu, vậy mà khi nhìn đồng hồ, kim phút đã chạy đi đâu mất.

Người ta vẫn thường nói thời gian trôi nhanh khi người ta vui.

Có lẽ…

Tôi đang vui thật…

Hoặc cũng có thể là cà phê ngon.

“Chị về đây.”

“Chị đi cẩn thận.”

Lời chào ấy khiến tim tôi khựng lại.

Tôi đứng đó thêm một lúc.

Chẳng hiểu vì sao.

Có lẽ tôi chỉ muốn hút thêm một điếu nữa.

Có lẽ tôi chỉ muốn uống hết ly cà phê trước mặt.

Hoặc có lẽ…

Tôi chỉ chưa muồn về.

Nhưng thời gian vẫn trôi.

Và ngày mai tôi vẫn phải đi làm.

Bình luận

Đang tải bình luận...
✦ Tham gia thảo luận
Để bình luận, bạn cần một tài khoản Fediverse / ActivityPub (Mastodon, Misskey, Pleroma, v.v.)
Lưu ý rằng social.blanc-on.top không mở đăng ký. Máy chủ này chỉ dành cho người quen của chủ server.
Nếu bạn có góp ý nhưng không thể hoặc muốn bình luận công khai, bạn có thể liên hệ qua:
Email: itslirissama@gmail.com Matrix: @cinders:blanc-on.top