Bước Đi

Cà phê, thuốc là và những điều chưa thành lời

Bước Đi

Trên đường về nhà.

Tiếng điện thoại reo.

Tôi thò tay vào áo để lấy.

Nhấc máy.

Đó là sếp tôi.

Tôi nói nhỏ trong đầu.

“Gì đây? lại thêm việc à.”

Tất nhiên, nó không thành lời.

Tôi đưa máy vào tai.

“Chuyển công tác?”

Tôi lặp lại từ sếp tôi vừa nói.

Đúng vậy, chuyển công tác.

“Đúng rồi, do có chi nhánh mới vừa mở mà bên đó thiếu người.”

“Nên họ nhờ anh tìm vài người để giúp họ.”

“Chắc là em phải đi khoảng hai, ba năm ấy.”

“Mai em lên công ty dọn bàn và làm thủ tục nhe rồi mốt là đi luôn.”

Sau khi nghe hết.

Tôi tắt máy.

Tim tôi đau.

Vì sao?

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.

Không có lấy một ngôi sao.

Và rồi.

Trong khoảng không tưởng chừng có thể nuốt cả tâm hồn của con người, khuôn mặt của ẻm hiện lên.

“À…”

Tôi vô thức bật cười.

Hoá ra là vậy.

Tôi sẽ không còn được ghé quán cà phê ấy mỗi tối.

Không còn được nghe giọng ẻm.

Không còn những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối.

Không còn ly Cold Brew quen thuộc.

Không còn làn khói thuốc lững lờ trôi trong không khí.

“Không còn em…”

Một giọng nói khẽ vang ra.

Không có một ai nghe thấy.

Tôi đứng lặng giữa con đường đã vắng.

Một lúc rất lâu.

Cho đến khi cuối cùng cũng hiểu được cảm giác đang bóp nghẹt lồng ngực mình là gì.

”…”

Tôi mở điện thoại.

Không có số điện thoại của ẻm.

Muốn nhắn một câu cũng không được.

Muốn gặp một lần cũng không biết tìm ở đâu.

“À…”

Hoá ra là vậy.

Tôi yêu ẻm.

Đến lúc này tôi mới nhận ra.

Muộn thật đấy.

“Tôi yêu em.”

Tôi nói.

Tôi nhận ra thứ cảm giác đó.

Tôi sẽ nói với ẻm vào ngày hôm sau.


Vẫn là khoảng thời gian đó.

Sau một ngày làm thủ tục dài dằn dặc, chào tạm biệt những đồng nghiệp.

Bước theo con đường quen thuộc.

Và rồi tôi lại ghé quán.

Đứng trước cánh cửa, thời gian xung quanh tôi dường như dừng lại.

Tim tôi đập.

Lần này nó đập rất nhanh.

Cho đến khi tiếng của người phía sau kêu.

“Này.”

“Cô có định vào không thế.”

Tôi giật mình.

“À xin lỗi.”

Tôi lập tức xin lỗi và nhường đường cho người đó.

Sau một lục, lấy hết dũng khí.

Tôi mở cánh cửa.

Cánh cửa thân quen bỗng nay nặng đến lạ thường.

Bước vào quán.

Tôi nhìn xung quanh.

Nhìn qua nhìn lại.

Tôi thấy một điều lạ.

Tôi không thấy hình bóng người con gái thân quen đó nữa.

Tôi liền hỏi chị chủ.

“À, hôm nay có bé có việc gia đình, nên nó xin nghỉ” Chị chủ nói

”…”

Nghe rồi, tôi cảm thấy tim tôi ngừng đập một nhịp.

”…”

Tôi cứ đứng đó.

”…”

“Em có muốn uống gì không?”

Chị chủ hỏi.

“À… không, hôm nay em có việc, ghé chỉ muốn nói vài lời với em ấy.”

“Mà em ấy có việc rồi thì đành chịu vậy, chị gửi giúp em lời chào nhé.”

Tôi chỉ nói nhiêu đó.

Quay mặt lại, tôi bước ra khỏi quán.

Tôi còn phải về để soạn đồ, mai là lên máy bay rồi.

Nhìn lại quán lần cuối, rồi nhìn lên bầu trời.

Ẻm vẫn còn đấy, vẫn xuất hiện giữa khoảng không.

Khuôn mặt ấy vẫn hiện rõ như tôi vừa gặp ẻm.

Chỉ tiếc là không thể nói lời tạm biệt.

Nhưng tôi tin rằng, sẽ có ngày gặp lại.

Bình luận

Đang tải bình luận...
✦ Tham gia thảo luận
Để bình luận, bạn cần một tài khoản Fediverse / ActivityPub (Mastodon, Misskey, Pleroma, v.v.)
Lưu ý rằng social.blanc-on.top không mở đăng ký. Máy chủ này chỉ dành cho người quen của chủ server.
Nếu bạn có góp ý nhưng không thể hoặc muốn bình luận công khai, bạn có thể liên hệ qua:
Email: itslirissama@gmail.com Matrix: @cinders:blanc-on.top