Cà Phê, Thuốc Lá Và Những Điều Chưa Thành Lời
Cà Phê, Thuốc Lá Và Những Điều Chưa Thành Lời
Ba năm sau
Tôi đã trở về con đường quen thuộc.
Vẫn nhớ in đoạn đường đi tới nơi đó như hệt tôi chỉ vừa mời rời đi ngày hôm qua.
Vẫn là khung giờ đó.
Tôi lại ghé quán cà phê đêm mà tôi từng rời bỏ.
Nó vẫn như ngày tôi rời đi.
Có lẽ cũng vì thế mà nó khiến tôi vui.
Vì tôi tin rằng mọi thứ vẫn như cũ.
Tôi mở cửa bước vào.
Vẫn là chỗ ngồi cũ.
Nhưng nay, quán ấy đã thiếu hình bóng người con gái tôi quen.
Chị chủ bước ra phục vụ.
Có vẻ là do thiếu nhân viên.
Tôi không để ý.
Tôi gọi món như cũ.
Vẫn là ly cà phê Cold Brew.
Vẫn là điếu Golden Virginia.
Tôi chỉ hỏi thêm một điều.
“Bé nhân viên hay làm đêm có tóc màu nâu ánh vàng hay có điếu thuốc trên miệng đâu rồi chị?”
Chị chủ im lặng…
Rồi nói “À…, con bé mất rồi.”
“Do tai nạn, khoảng 1 năm trước.”
Chị chủ không nói gì thêm.
Tôi thì ngồi im lặng.
Bài nhạc Jazz vang lên.
Chị chủ mang cà phê và điếu thuốc đặt lên bàn rồi rời đi.
Tôi nhìn vào ly cà phê.
Vẫn là một ly Cold Brew mát lạnh, không có mùi thơm bốc lên rõ rệt như những ly cà phê pha bằng bột được làm tại nhà máy.
Rồi lại nhìn vào điếu thuốc.
Vẫn là điếu thuốc Golden Virginia mang mùi thơm chua nhẹ.
Và rồi… tôi nhìn vào quán, tôi vẫn thấy hình bóng đó.
Hình bóng người con gái có mái tóc nâu vàng phản chiếu ánh đèn thành những vệt màu ấm áp. Bước đi ngân nga theo giai điệu Jazz, bộ dạng thảnh thơi như thể chẳng có gì trên đời đáng để tâm. Trên môi là điếu thuốc đang cháy dở.
Cầm ly cà phê trên tay, tôi húp một ngụm.
Tôi nghĩ…
Vị nó vẫn vậy.
Cầm điếu thuốc trên tay, tôi hút một thơi.
Tôi nghĩ…
Mùi nó vẫn vậy.
Nhưng có một điều khác biệt.
Không khí đã không còn.
Không còn giọng của người con gái đó nữa.
Không còn nụ cười của người con gái đó nữa.
Không còn những buổi trò chuyện chẳng đầu chẳng đuôi nữa.
Và… “Không còn em.”
Có lẽ, mọi chuyện sẽ khác nếu những ngày tháng ấy tôi hỏi tên và địa chỉ của người con gái đó.
Tại sao tôi không làm vậy nhỉ?
Là vì tôi cứ cho rằng mối quan hệ của chúng tôi chỉ là Khách Hàng và Nhân Viên?
Hay vì tôi sợ?
Sợ gì?
Tôi không biết được.
Không ai biết được nữa.
Nếu ông trời cho tôi một cơ hội làm lại… Liệu tôi có làm khác không?
Liệu tôi sẽ nói những lời tôi chưa kịp nói?
Tôi không biết, và cũng sẽ không ai biết.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và tôi vẫn phải ở lại.
Ở lại với những điều chưa nói thành lời.
Bình luận