OneshotShort Story

Cà phê, thuốc lá và những điều chưa thành lời

Chỉ là một buổi tối, một quán cà phê, điếu thuốc, và hai con người.
#Girls' Love#Slice of Life#Short Story#Fiction

Quán Cà Phê

“Tsk… lại một ngày tăng ca ở cái công ty chết tiệt đó.”

Thằng cha sếp chả bao giờ nghĩ cho người khác. Lúc nào cũng “Các em còn trẻ, làm thêm là tích luỹ kinh nghiệm”, rồi “Công ty đang khó khăn, mọi người cố gắng hỗ trợ”.

Tôi đã nghe mấy câu đó suốt năm năm rồi. Năm năm. Kinh nghiệm gì nữa chứ. Thứ tôi cần là một mức lương đúng với công sức mình bỏ ra.

Nói ra thì chỉ thấy bực, mà cũng không thay đổi gì được. Thời buổi này, giữ việc được có lẽ đã là may rồi.

Cảm giác nặng nề đó cứ đeo bám cho tới tận lúc tan ca. Đúng lúc đi ngang qua con đường quen, tôi mới nhận ra quán cà phê đêm vừa mở.

“Nghe nói ở gần đây có một quán mở đêm, còn cho hút thuốc nữa, hiếm thấy thật.”

Không hiểu sao tình cờ hay, hôm nay lại đúng ngày khai trương.

”… Có lẽ vào thử một chút cũng không tệ.”

Tôi lùi lại một bước rồi đẩy cửa bước vào. Tiếng nhạc jazz tràn ra ngay lập tức, hoà cùng thứ ánh sáng dịu nhẹ trong không gian yên tĩnh.

Bé Nhân Viên

“Xin chào quý khách.”

Tôi hơi giật mình, có lẽ vì vừa rời khỏi sự ồn ào của một ngày làm việc kéo dài.

“Chào…” tôi đáp.

“Chị đi một mình ạ?”

“Chị đi một mình.”

“Chị dùng tại chỗ hay mang đi ạ?”

“Ở đây.”

“Chị ngồi bàn trống bên kia nhé, sẽ có nhân viên ra hỗ trợ sau ạ.”

“Ừm, cám ơn.”

Có lẽ vì mệt mỏi do vừa tăng ca, hoặc có thể vì tôi vốn không giỏi bắt chuyện với người lạ. Giọng nói của tôi luôn dừng lại ở mức vừa đủ để nghe và cũng vừa đủ để không gây chú ý.

Theo lời nhân viên, tôi ngồi vào một bàn trống ở gốc quán.

Không lâu sau, tôi nghe tiếng bước chân vọng lại từ phía sau quầy.

Tôi nhìn lên.

Một cô gái bước ra.

Mái tóc nâu vàng phản chiếu ánh đèn thành những vệt màu ấm áp. Ẻm vừa đi vừa ngân nga theo giai điệu Jazz đang phát trong quán, bộ dạng thảnh thơi như thể chẳng có gì trên đời đáng để bận tâm. Trên môi ẻm là một điếu thuốc đang cháy dở.

Một làn khói mỏng lững lờ trôi qua đầu mũi tôi, mang theo mùi hương dịu nhẹ của lá thuốc. Không nồng gắt như những loại thuốc lá tôi từng ngửi qua, nó phảng phất hương chua thanh cùng vị ngọt rất nhạt, để lại cảm giác thư thái khó tả.

“Chị dùng gì ạ.”

“À… ”

Phải mất một nhịp tôi mới nhận ra ẻm đang hỏi mình.

“Em có giới thiệu gì không?”

Ẻm đưa tay lấy điếu thuốc khỏi miệng.

“Nếu chị vừa tan làm thì em nghĩ Cold Brew sẽ hợp với chị đấy ạ. Nhất là sau những hôm tăng ca.”

Ẻm đặt một ngón tay lên cằm như đang suy nghĩ.

“Loại này được ủ lạnh trong thời gian dài nên vị của nó khá dịu. Không phải kiểu vừa uống vào là vị đắng ập tới ngay đâu ạ.”

Đôi mắt ẻm sáng lên.

“À, cái em thích nhất là hậu vị của nó. Nó để lại cảm giác rất thanh và nhẹ. Kiểu như sau khi uống xong, hương cà phê vẫn còn vương vấn lại một chút ấy.”

Ẻm cười khượng.

“Em diễn tả không giỏi lắm… Nhưng mỗi lần mệt mỏi, em lại chỉ muốn có một ly Cold Brew thật mát trong tay thôi.” nói rồi ẻm đưa lại điếu thuốc lên miệng

Dài ghê…

Tôi chỉ muốn uống chứ không muốn nghe thuyết trình, cơ mà không hiểu sao tôi lại cảm thấy thích thú.

Có lẽ là vì bé nhân viên rất đam mê với lời giải thích hoặc cũng có lẽ là tôi muốn nghe ai đó nói chuyện với tôi.

“Thế lấy cho chị một ly Cold Brew nhé.”

“Và cho chị điếu thuốc em đang hút luôn.” tôi nói thêm

“Ể… chị muốn điếu thuốc trên miệng em á?”

“Ể…?”

Hình như tôi vừa nói gì đó gây hiểu lầm.

Ẻm cười và nói tiếp.

“Haha, em đùa chị thôi. Một ly Cold Brew và một điếu Golden Virginia?”

Tôi không trả lời ngay.

Không hiểu vì sao.

“Ừm”

Trước giờ tôi chưa từng nghe đến cái tên Golden Virginia.

Tôi cũng chẳng biết nó khác gì mấy điếu thuốc tôi thường mua ở cửa hàng tạp hoá sau những ngày tăng ca mệt mỏi.

Ít nhất là cho đến khi làn khói ấy bay vào mũi tôi.

Ly Cà Phê Và Điếu thuốc Lá

Không ít phút sau.

Em ấy đã quay lại.

Ly cà phê lạnh được đặt lên bàn.

Không có hơi nóng, không có mùi thơm bốc lên rõ rệt như những ly cà phê pha bằng bột được làm tại nhà máy.

Chỉ có một màu nâu sẵm, yên tĩnh, như thể mọi thứ đã được giữ lại từ rất lâu trước.

Tôi nhấp thử một ngụm.

Không gắt. Vị đắng cũng không ập đến ngay như những ly cà phê tôi từng uống vào buổi sáng.

“Quả thật không gắt như em nói.”

Ẻm cười nhẹ.

“Phải không? hehe”

Điếu thuốc lá được đặt bên cạnh ly cà phê. Có vẻ là thuốc lá tự cuốn.

Tôi cầm nó lên, ngậm giữa đôi môi rồi theo thói quen đưa tay tìm bật lửa.

Nhưng túi áo trống không.

Chắc là để quên ở nhà rồi.

Thấy vậy, ẻm hơi nghiêng người về phía tôi.

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị kéo gần.

Mắt chạm mắt.

Tôi đứng hình.

Không phải vì ẻm đang quá gần tôi.

Mà vì ánh mắt ấy.

Nó dịu dàng đến lạ, như đang cất giấu một câu chuyện mà tôi không cách nào đọc được.

Đôi môi khẽ ánh lên dưới ánh đèn vàng, mang một màu sắc mơ hồ đến mức tôi không thể gọi tên.

Hương tóc thoang thoảng hoà cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt lướt qua đầu mũi.

Trong khoảnh khắc tôi còn đang ngẩn người.

Điếu thuốc còn đỏ lửa trên môi ẻm khẽ chạm vào điếu thuốc của tôi.

Tàn lửa lập tức bén sang.

Em ấy lùi lại, nở một nụ cười tinh nghịch.

“Phục vụ thêm cho chị đấy”

Khói khẽ thoát ra từ môi tôi, hòa cùng bản nhạc Jazz vừa được đổi đĩa.

Tim tôi đập, rồi lại đập.

Không nhanh cũng không chậm.

Nhưng lại đủ to để nghe.

Như thể cả quán cà phê bỗng lặng đi.

Tôi không rõ đây là cảm giác gì.

Bây giờ tôi chỉ biết rằng, điếu thuốc này thật sự rất ngon.

Những Ngày Không Thành Tiếng

Hai ngày sau.

Vẫn là khung giờ đó, sau tăng ca.

Tôi lại ghé quán cà phê đêm.

Vẫn là chỗ ngồi cũ.

Vẫn là bé nhân viên đó.

Vẫn là ly cà phê Cold Brew.

Vẫn là điếu Golden Virginia.

Nhưng điều khác biệt là người ngồi đối diện tôi.

Có vẻ là do hôm nay vắng khách, nên ẻm có thời gian để trò chuyện.

Chúng tôi nói về những điều rất bình thường. Những chuyện chẳng quan trọng đến mức phải kể cho ai nghe.

Tôi vốn không giỏi bắt chuyện với người lạ.

Chuyện đó tôi biết rõ hơn ai hết.

Vậy mà khi ngồi trước mặt ẻm, lời nói lại tự nhiên tuôn ra.

Thật kỳ lạ.

Bỗng tôi hỏi.

“Sao em lại làm ở giờ này?”

Ẻm xoay xoay chiếc bật lửa trong tay.

“Tiền trọ.”

Sau đó ẻm cười.

“Làm giờ này lương cao hơn nhiều.”

“Ít nhất là đủ để em chưa bị chủ nhà đuổi.”

Ẻm ngẩng đầu nhìn quanh quán.

“Với lại, giờ này yên tĩnh hơn.”

Tôi cũng gật đầu đồng ý.

“Còn chị thì sao?”

“Sao lại làm tới giờ này?”

Tôi giật mình khi mình bị hỏi lại.

“À thì…”

“Tăng ca ấy mà, cái công ty khốn nạn với ông sếp chỉ quan tâm tiền của ổng.”

“Làm việc cực khổ vậy, chị không định nghỉ à?”

“Chị cũng muốn lắm chứ.”

“Nhưng giờ nghỉ ngang một cái là khó kiếm việc lắm.”

“Giữ được tới giờ này cũng xem như may rồi.”

“Cũng đúng.”

Chúng tôi nói, rồi lại nói.

Cho tới khi đến giờ tôi phải về.

“Trễ rồi, chị về đây.”

“Vâng, chị đi cẩn thận.”

“Cám ơn, chào em.”

Ngày hôm sau tôi ghé.

Vừa ngồi xuống.

“Một Cold Brew và một điếu Golden Virginia đúng không ạ?”

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

”…”

“Em nhớ mà.” Ẻm cười

Rồi vài ngày sau tôi ghé.

Lần này lại quên bật lửa.

Ẻm thấy liền ném bật lửa của ẻm qua.

“Nhớ trả lại cho em nhé.”

Rồi ngày hôm sau, do hôm đó tăng ca rất trễ.

Quán đã đóng cửa khi tôi tới.

Thấy em vẫn còn ngồi ở băng ghế trước quán.

Tôi tới hỏi.

“Chưa về à?”

“Em định về, ngồi nghĩ hút điếu thuốc tí thôi.”

“Còn chị thì sao? Hôm nay ghé trễ nhỉ”

“Tăng ca.”

Tôi chỉ nói thế.

Ẻm đưa tôi điếu thuốc trong túi.

Tôi nhận lấy điếu thuốc.

Châm lửa.

Một làn khói trắng chậm rãi tan vào màn đêm.

Không ai nói gì thêm.

Chỉ có tiếng xe cộ xa xa và ánh đèn đường vàng nhạt.

Khi tôi nhận ra, điếu thuốc trên tay đã cháy gần hết


Những ngày sau đó cứ thế trôi qua.

Tôi tan làm.

Ghé quán cà phê đêm.

Ngồi ở chỗ cũ.

Uống ly Cold Brew quen thuộc.

Trò chuyện cùng ẻm đôi ba câu.

Rồi lại về nhà.

Chẳng biết từ lúc nào, điều đó đã trở thành một phần trong cuộc sống thường ngày của tôi.


Vài ngày sau.

Vẫn là khung giờ đó.

Tôi lại ghé quán cà phê đêm ấy.

Vẫn là chỗ ngồi cũ.

Vẫn là bé nhân viên đó.

Vẫn là ly cà phê Cold Brew.

Vẫn là điếu Golden Virginia.

Hôm nay quán đông hơn một chút.

Nên phải đợi một lúc sau chúng tôi mới có thời gian trò chuyện.

Cuộc trò chuyện diễn ra như mọi khi.

Vẫn là những câu chuyện phiếm, những câu chuyện nhỏ nhặt.

Nhưng hôm nay nó kết thúc nhanh hơn.

Có lẽ vì hôm nay quán đông khách, nên chúng tôi có ít thời gian hơn.

Hoặc cũng có thể là vì tôi chẳng để ý đến thời gian nữa.

Chỉ mới nói được vài câu, vậy mà khi nhìn đồng hồ, kim phút đã chạy đi đâu mất.

Người ta vẫn thường nói thời gian trôi nhanh khi người ta vui.

Có lẽ…

Tôi đang vui thật…

Hoặc cũng có thể là cà phê ngon.

“Chị về đây.”

“Chị đi cẩn thận.”

Lời chào ấy khiến tim tôi khựng lại.

Tôi đứng đó thêm một lúc.

Chẳng hiểu vì sao.

Có lẽ tôi chỉ muốn hút thêm một điếu nữa.

Có lẽ tôi chỉ muốn uống hết ly cà phê trước mặt.

Hoặc có lẽ…

Tôi chỉ chưa muồn về.

Nhưng thời gian vẫn trôi.

Và ngày mai tôi vẫn phải đi làm.

Bước Đi

Trên đường về nhà.

Tiếng điện thoại reo.

Tôi thò tay vào áo để lấy.

Nhấc máy.

Đó là sếp tôi.

Tôi nói nhỏ trong đầu.

“Gì đây? lại thêm việc à.”

Tất nhiên, nó không thành lời.

Tôi đưa máy vào tai.

“Chuyển công tác?”

Tôi lặp lại từ sếp tôi vừa nói.

Đúng vậy, chuyển công tác.

“Đúng rồi, do có chi nhánh mới vừa mở mà bên đó thiếu người.”

“Nên họ nhờ anh tìm vài người để giúp họ.”

“Chắc là em phải đi khoảng hai, ba năm ấy.”

“Mai em lên công ty dọn bàn và làm thủ tục nhe rồi mốt là đi luôn.”

Sau khi nghe hết.

Tôi tắt máy.

Tim tôi đau.

Vì sao?

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.

Không có lấy một ngôi sao.

Và rồi.

Trong khoảng không tưởng chừng có thể nuốt cả tâm hồn của con người, khuôn mặt của ẻm hiện lên.

“À…”

Tôi vô thức bật cười.

Hoá ra là vậy.

Tôi sẽ không còn được ghé quán cà phê ấy mỗi tối.

Không còn được nghe giọng ẻm.

Không còn những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối.

Không còn ly Cold Brew quen thuộc.

Không còn làn khói thuốc lững lờ trôi trong không khí.

“Không còn em…”

Một giọng nói khẽ vang ra.

Không có một ai nghe thấy.

Tôi đứng lặng giữa con đường đã vắng.

Một lúc rất lâu.

Cho đến khi cuối cùng cũng hiểu được cảm giác đang bóp nghẹt lồng ngực mình là gì.

”…”

Tôi mở điện thoại.

Không có số điện thoại của ẻm.

Muốn nhắn một câu cũng không được.

Muốn gặp một lần cũng không biết tìm ở đâu.

“À…”

Hoá ra là vậy.

Tôi yêu ẻm.

Đến lúc này tôi mới nhận ra.

Muộn thật đấy.

“Tôi yêu em.”

Tôi nói.

Tôi nhận ra thứ cảm giác đó.

Tôi sẽ nói với ẻm vào ngày hôm sau.


Vẫn là khoảng thời gian đó.

Sau một ngày làm thủ tục dài dằn dặc, chào tạm biệt những đồng nghiệp.

Bước theo con đường quen thuộc.

Và rồi tôi lại ghé quán.

Đứng trước cánh cửa, thời gian xung quanh tôi dường như dừng lại.

Tim tôi đập.

Lần này nó đập rất nhanh.

Cho đến khi tiếng của người phía sau kêu.

“Này.”

“Cô có định vào không thế.”

Tôi giật mình.

“À xin lỗi.”

Tôi lập tức xin lỗi và nhường đường cho người đó.

Sau một lục, lấy hết dũng khí.

Tôi mở cánh cửa.

Cánh cửa thân quen bỗng nay nặng đến lạ thường.

Bước vào quán.

Tôi nhìn xung quanh.

Nhìn qua nhìn lại.

Tôi thấy một điều lạ.

Tôi không thấy hình bóng người con gái thân quen đó nữa.

Tôi liền hỏi chị chủ.

“À, hôm nay có bé có việc gia đình, nên nó xin nghỉ” Chị chủ nói

”…”

Nghe rồi, tôi cảm thấy tim tôi ngừng đập một nhịp.

”…”

Tôi cứ đứng đó.

”…”

“Em có muốn uống gì không?”

Chị chủ hỏi.

“À… không, hôm nay em có việc, ghé chỉ muốn nói vài lời với em ấy.”

“Mà em ấy có việc rồi thì đành chịu vậy, chị gửi giúp em lời chào nhé.”

Tôi chỉ nói nhiêu đó.

Quay mặt lại, tôi bước ra khỏi quán.

Tôi còn phải về để soạn đồ, mai là lên máy bay rồi.

Nhìn lại quán lần cuối, rồi nhìn lên bầu trời.

Ẻm vẫn còn đấy, vẫn xuất hiện giữa khoảng không.

Khuôn mặt ấy vẫn hiện rõ như tôi vừa gặp ẻm.

Chỉ tiếc là không thể nói lời tạm biệt.

Nhưng tôi tin rằng, sẽ có ngày gặp lại.

Cà Phê, Thuốc Lá Và Những Điều Chưa Thành Lời

Ba năm sau

Tôi đã trở về con đường quen thuộc.

Vẫn nhớ in đoạn đường đi tới nơi đó như hệt tôi chỉ vừa mời rời đi ngày hôm qua.

Vẫn là khung giờ đó.

Tôi lại ghé quán cà phê đêm mà tôi từng rời bỏ.

Nó vẫn như ngày tôi rời đi.

Có lẽ cũng vì thế mà nó khiến tôi vui.

Vì tôi tin rằng mọi thứ vẫn như cũ.

Tôi mở cửa bước vào.

Vẫn là chỗ ngồi cũ.

Nhưng nay, quán ấy đã thiếu hình bóng người con gái tôi quen.

Chị chủ bước ra phục vụ.

Có vẻ là do thiếu nhân viên.

Tôi không để ý.

Tôi gọi món như cũ.

Vẫn là ly cà phê Cold Brew.

Vẫn là điếu Golden Virginia.

Tôi chỉ hỏi thêm một điều.

“Bé nhân viên hay làm đêm có tóc màu nâu ánh vàng hay có điếu thuốc trên miệng đâu rồi chị?”

Chị chủ im lặng…

Rồi nói “À…, con bé mất rồi.”

“Do tai nạn, khoảng 1 năm trước.”

Chị chủ không nói gì thêm.

Tôi thì ngồi im lặng.

Bài nhạc Jazz vang lên.

Chị chủ mang cà phê và điếu thuốc đặt lên bàn rồi rời đi.

Tôi nhìn vào ly cà phê.

Vẫn là một ly Cold Brew mát lạnh, không có mùi thơm bốc lên rõ rệt như những ly cà phê pha bằng bột được làm tại nhà máy.

Rồi lại nhìn vào điếu thuốc.

Vẫn là điếu thuốc Golden Virginia mang mùi thơm chua nhẹ.

Và rồi… tôi nhìn vào quán, tôi vẫn thấy hình bóng đó.

Hình bóng người con gái có mái tóc nâu vàng phản chiếu ánh đèn thành những vệt màu ấm áp. Bước đi ngân nga theo giai điệu Jazz, bộ dạng thảnh thơi như thể chẳng có gì trên đời đáng để tâm. Trên môi là điếu thuốc đang cháy dở.

Cầm ly cà phê trên tay, tôi húp một ngụm.

Tôi nghĩ…

Vị nó vẫn vậy.

Cầm điếu thuốc trên tay, tôi hút một thơi.

Tôi nghĩ…

Mùi nó vẫn vậy.

Nhưng có một điều khác biệt.

Không khí đã không còn.

Không còn giọng của người con gái đó nữa.

Không còn nụ cười của người con gái đó nữa.

Không còn những buổi trò chuyện chẳng đầu chẳng đuôi nữa.

Và… “Không còn em.”

Có lẽ, mọi chuyện sẽ khác nếu những ngày tháng ấy tôi hỏi tên và địa chỉ của người con gái đó.

Tại sao tôi không làm vậy nhỉ?

Là vì tôi cứ cho rằng mối quan hệ của chúng tôi chỉ là Khách Hàng và Nhân Viên?

Hay vì tôi sợ?

Sợ gì?

Tôi không biết được.

Không ai biết được nữa.

Nếu ông trời cho tôi một cơ hội làm lại… Liệu tôi có làm khác không?

Liệu tôi sẽ nói những lời tôi chưa kịp nói?

Tôi không biết, và cũng sẽ không ai biết.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và tôi vẫn phải ở lại.

Ở lại với những điều chưa nói thành lời.

Giấy phép All Rights Reserved

All Rights Reserved.

Bạn được phép chia sẻ và phân phối lại bài viết này ở dạng nguyên bản với điều kiện ghi rõ nguồn tác giả. Dịch sang ngôn ngữ khác được phép nếu đảm bảo nội dung toàn vẹn và trung thực về mặt ý nghĩa. Không được chỉnh sửa nội dung gốc hoặc sử dụng vì mục đích thương mại nếu không có sự đồng ý bằng văn bản của tác giả.